Màn kịch bỉ ổi của chồng ép tôi thành đàn bà vô sinh

7 năm làm vợ đau khổ của tôi kết thúc trong cay đắng như vậy. Chả nhẽ hiểu lòng một người đàn ông mà phải mất gần hết cuộc đời thanh xuân của mình như thế này sao. Cái giá này thực là quá đắt! Thao báo phụ nữ
Dù không cần người khác đâm vào nỗi đau của người đàn bà lấy chồng 5 năm mà không có con, tôi thấy mình đã cực khổ lắm rồi. Có phải tôi là "gái độc" nên trời mới đày đọa tôi đến như vậy. Tôi thèm nghe tiếng khóc của trẻ, tiếng gọi mẹ ú ớ trong cơn mơ của con.
Tôi ghen tị với những người đàn bà có bầu được chồng chăm chút. Ghen tị với những người đàn bà bế con trên tay. Ghen tị khi nghe tiếng dỗ con khóc mỗi sáng đi nhà trẻ.
Lấy nhau đã hơn 5 năm mà tôi vẫn chưa hoàn thành trách nhiệm của người làm vợ, phận làm con khi mà cứ trông chờ mòn mỏi hết ngày này qua tháng khác, hết năm này qua năm khác mà một sinh linh bé bỏng cũng không hề được tạo thành trong bụng tôi.
Tôi hiểu và rất thương chồng mình, hơn ai hết chắc anh là người buồn lắm khi mà ngày nào cũng chịu đựng sự giày vò của mẹ, của người thân khi có ai đó nói đến "mày không chịu tìm người khác để dòng họ này có cháu nối dõi à?".
Dù chồng tôi chưa một lần giục dã tôi chuyện đi khám để chữa bệnh, song tự bản thân tôi đã năm lần bảy lượt đi đến các bệnh viện khác nhau để khám. Chả có bác sỹ nào tìm được bệnh cho tôi cả. Ai cũng bảo tôi bình thường, buồng trứng đẹp, tử cung đẹp... Vậy thì lý do làm sao?
chuyên mục tam su gia dinh của báo phununews.vn

Tôi động viên chồng đi khám nhưng anh nhất quyết không đi. Anh bảo anh khỏe mạnh, chẳng việc gì phải đi khám cho mất công. Vợ chồng chưa có con rồi sẽ có, việc gì phải cuống quýt lên như vậy.
Tôi không hiểu là tại sao khi tôi sốt ruột muốn có con, anh lại điềm nhiên như không. Mẹ chồng tôi gần đây đã bóng gió chuyện vợ chồng tôi không có con thì nên ly dị để giải thoát cho nhau. Tôi càng nóng lòng hơn.
Hôm trước, thấy có bà chị ở công ty đi bắt mạch, tôi vội đi cùng để thăm khám. Tây y không tìm ra bệnh thì tôi đi theo mảng đông y vậy. Tối đó tôi ôm một đống thuốc về nhà rồi rủ chồng cùng sắc thuốc để uống. Chồng tôi hất đổ bát thuốc mà tôi hì hục đun sắc mấy tiếng đồng hồ, anh rít lên: "Sao cô lắm chuyện thế, thuốc thang cái gì? Tôi có đau ốm gì đâu mà phải uống".
Tôi ngỡ ngàng nhìn anh không ngờ anh lại có thể đối xử với vợ như vậy. Tôi bỏ cả ăn nằm khóc suốt một đêm vì quá ấm ức, tủi thân. Chồng tôi vẫn hững hờ như không chả nói một tiếng nào.
Sáng hôm sau vì không thể mang bộ mặt sưng húp ấy đến công ty nên tôi xin nghỉ ốm ở nhà. Buồn tình vì chẳng biết làm gì tôi lang thang vào mạng. Nhà tôi có sẵn một phòng đọc sách và máy tính nên tôi thường lui vào đó những khi chả biết làm gì. Máy tính trên bàn đang mở, chắc là tối qua chồng tôi ngồi thiền cả đêm trên máy, muộn quá nên quên cả tắt.
Tôi mở máy và nhìn thấy đoạn chát của chồng trên mạng. Tôi ngỡ ngàng không tin được là ngoài tài khoản facebook cài trên điện thoại, anh có một tài khoản khác mà tôi không bao giờ biết.
Anh đang chát dở với một người đàn bà khác. Tôi mặt tái mét khi đọc được những gì anh viết. Hóa ra, anh ngoại tình với người đàn bà đó và đã có con riêng với nhau. Anh hỏi han và quan tâm con. Đứa bé năm nay đã được 5 tuổi rồi. Tôi lục lọi trên mạng hết cả buổi sáng mới biết họ vốn là người yêu cũ của nhau.
Vậy là chồng tôi đã ngoại tình với người đàn bà khác một thời gian dài như vậy mà tôi không hề biết. Anh đã có con riêng và thường xuyên đi lại với người đàn bà đó nên anh không hề muốn chúng tôi có con nữa. Tôi không ngờ là khoản tiền anh đưa cho tôi hàng tháng chỉ đủ tiền điền nước và tiền gửi xe là bởi anh đã cắt một phần lớn đưa cho cô ta để nuôi con riêng của mình. Đưa cho tôi được 1 đồng thì anh lại kiếm lý do để rút của tôi một khoản lớn hơn. Thế mà tôi ngu dại cứ cho rằng chồng làm công chức nên lương chẳng được bao nhiêu. Tôi vốn làm công ty liên doanh của nước ngoài nên thu nhập gấp mấy lần chồng.
Tôi nhờ người tìm hiểu mới phát hiện ra một điều kinh khủng hơn. Chồng tôi đã đi triệt sản kể từ khi họ có con trai với nhau bởi anh muốn dành tất cả cho con riêng của mình. Thảo nào, bao nhiêu lâu nay tôi không có bầu là vì thế. Thế mà anh để cho cả họ hàng nhà anh chửi mắng tôi là cây độc không hoa, vu vạ cho tôi là người ăn ở không nhân đức để trời phạt thành người đàn bà vô sinh.
Tôi cay đắng khi phát hiện ra màn kịch bỉ ổi của chồng. Tôi không thể sống hết đời trong đau khổ này được. Tôi muốn làm mẹ và làm vợ đúng nghĩa chứ không phải sống trong tủi nhục như thế này.
Tôi ném vào mặt chồng một đống ảnh lột trần màn kịch của chồng rồi kéo va ly ra khỏi nhà. 7 năm làm vợ đau khổ của tôi kết thúc trong cay đắng như vậy. Chả nhẽ hiểu lòng một người đàn ông mà phải mất gần hết cuộc đời thanh xuân của mình như thế này sao. Cái giá này thực là quá đắt!
Nguồn bài viết từ báo hôn nhân gia đình

0 nhận xét:

Đăng nhận xét